Sống vội – bệnh XH hiện đại

Có thể bạn đã quá quen với nó nên không hề nhận ra nó là một loại bệnh đang len lỏi vào cuộc sống của mỗi chúng ta và lây lan mà không hề bị kiểm soát cũng như chẳng có ai nghiên cứu điều trị nó.

Cho đến 1 ngày như hôm nay, khi muốn hay không chúng ta cũng phải dừng lại và đi chậm lại. Thay vì bức bối khó chịu đứng ngồi không yên, hãy thử tận hưởng cẩm giác “đi đâu phải vội” và nhìn lại quãng đường mình đã vội vã bước qua.

Bạn có thể tình cờ gặp một người bạn khá thân thời sinh viên mà lâu không gặp chỉ kịp hỏi “Cậu dạo này làm gì?” và trao vội card visit kèm theo câu “Tớ đang vội có gì liên hệ sau nhé!” và rồi có lẽ bạn và cô ấy cũng vội nhét cái card vào ví rồi bận đến mức chả nhớ đến nó.

Bạn có thể gặp một đồng nghiệp cũ khi đi đón con, hớn hở hỏi thăm “Chị dạo này thế nào?” để nghe “Dạo này chị bận lắm, phải mang cả việc về nhà làm đây này”

Bạn gọi đứa bạn thân rủ rê đi café và một lần nữa bạn cảm nhận được sự vội vàng “Tao đang bận, mai phải đi công tác, hẹn khi khác nhé”

Bạn có thấy những đứa trẻ đánh mất tuổi thơ chỉ để học và học, một ngày bắt đầu từ 7h sáng chỉ với những cái bánh mì ăn vội trên đường từ trường đến nơi học thêm tiếp theo và trở về nhà sau 9h tối.

Bạn có đủ tỉnh táo để nhận ra rằng có một điều gì đó bất thường đang xảy ra không?

Tại sao chúng ta lại sống vội như vậy?

Tại sao chúng ta lại đối xử với chính mình như vậy?

Tại sao bọn trẻ bây giờ lại phải chịu áp lực hơn cả người lớn chúng ta như vậy?

Có lẽ nào chúng ta quên mất chúng ta là con người, chúng ta sinh ra không phải để vội vàng!

Đâu rồi những ngày tháng những đứa trẻ chơi đùa với nhau trước sân, các bà các mẹ ngồi với nói chuyện ở sân khu tập thể, cánh cửa mọi nhà đều mở và mọi người có thể chạy qua chạy lại giao lưu với hàng xóm.

Giờ chỉ còn lũ trẻ bận rộn quay cuồng với việc học ở trường, học thêm và học ở nhà, các bà các mẹ quay cuồng với việc nhà và đau đầu với chuyện công việc nên việc sang nhà nhau chơi lại trở thành lý do hoàn hảo để “làm phiền” những người hàng xóm.

Cuộc sống hiện đại đã tạo ra những khoảng trống, chúng ta luôn vội vàng với mọi việc mà lại không hề vội vàng trong việc làm thế nào để lấp đầy những khoảng trống đó?

Thế giới hiện đại thực sự mất cân bằng khi thời gian để làm việc quá nhiều đến mức chả còn thời gian để thư giãn, để suy ngẫm và hầu như chẳng còn đủ thời gian cho những người ta thực sự yêu thương.

Hầu hết các bạn trẻ trải qua 4 năm học đại học xa nhà, sống trong những căn nhà trọ giá rẻ sinh viên, ra trường kiếm được một công việc tàm tạm, mất thêm vài năm phấn đấu để bám trụ và khẳng định năng lực, bạn bị cuộc sống nơi thành phố cuốn xô đi và chợt nhận ra rằng đã lâu lắm rồi bạn chưa gọi điện hỏi thăm bố mẹ, đã bao lâu rồi bạn chưa về quê nơi những người bạn thực sự yêu thương đang mòn mòn chờ từng cuộc gọi của bạn và mong ngóng vui mừng mỗi lần bạn về.

Bạn có dám tự tin khẳng định rằng cuộc sống hiện tại của bạn có ý nghĩa và đáng sống khi ngày ngày bạn vội vàng hối hả chạy theo tiền tài, danh vọng và địa vị xã hội đến mức không có cả thời gian cho bản thân.

Bạn có sống cuộc đời đáng sống, ý nghĩa khi bạn đang sống vội và quay cuồng trong vòng xoáy của sự hối hả, vội vàng?

Sống vội là cách hoàn hảo để hủy hoại sức khỏe và tinh thần và làm mất khả năng kết nối với người thân và thiếu hoàn toàn sự hiện diện với những người bạn thực sự yêu thương.

Sự thực sống vội là cách chúng ta đang tự làm mất khả năng sống một cuộc sống thực sự như một con người và quên mất rằng chúng ta sinh ra không phải để quay cuồng với cả tá email đang chờ xử lý, danh sách các việc cần làm …

Hãy tự hỏi mình “Mình có ổn không?” ổn ở đây không phải là thể chất mà là tinh thần, là cảm giác thực sự bên trong bạn như thế nào?

Sự thành thật sẽ giúp bạn nhớ bạn là một con người với nhu cầu được buồn, được mệt mỏi, được lắng nghe, được giãi bày vì vậy hãy kết nối yêu thương với những người bạn thực sự yêu thương!

Hãy dành thời gian để suy ngẫm về sự tồn tại của chính mình, bạn đã thực sự kết nối với nhu cầu của chính mình, với tâm hồn mình để thấu hiểu được bạn thực sự muốn gì thay vì chỉ chạy theo những giá trị phù phiếm.

Và hãy tranh thủ những ngày này để làm lại tất cả những gì đã vì sống vội mà bị nhét vào đáy tủ nhé!

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments